Bài thơ này mình đã đọc lâu lắm rồi, bây giờ đọc lại vẫn thấy hay thật. Không có gì diễn tả được ngoài hai chữ tuyệt vời
Hôn
Phùng Quán
Trời đã sinh ra em
Để mà xinh mà đẹp
Trời đã sinh ra anh
Để yêu em tha thiết !
Khi người ta yêu nhau
Hôn nhau trong say đắm
Còn anh, anh yêu em
Anh phải đi ra trận !
Yêu nhau ai không muốn
Gần nhau và hôn nhau
Nhưng anh, anh không muốn
Hôn em trong tủi sầu !
Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé
Chưa bao giờ được hôn !
Nhưng dù chết em ơi
Yêu em anh không thể
Hôn em bằng đôi môi
Của một người nô lệ !
Dạo này bị j mà có vẻ thơ thẩn nhiều vậy ta?
hì, cũng ko biết sao nữa. tự nhiên thấy yêu thơ nên…….
với lại yêu nữa
nhờ idoclo mà virgo lại đc đọc một bài thơ hay thế đấy. hay thật!
@pé còi: thơ hay mà, ý nghĩa cực kỳ :-*
lang~ man the
Ui, lau lam moi doc bai tho nay lai, hoi do tau cung thich bai nay lam, hoi ma tau bang de bi gio do 😛