
Chiều, đơn giản chỉ là một buổi chiều, một buổi chiều mùa hè, sao lại cảm thấy bức bối thế, chẳng biết vì sao nữa…
Chiều nay Đà Nẵng buồn thật, hắn không biết vì sao lại lôi cái xứ hắn đang ở vào đây. Hay là hắn muốn tránh Đà Nẵng, nơi mà hắn đã sống từ bé đến giờ sao. Hắn cũng từng xa Đà Nẵng đấy thôi, và hắn nhớ lắm, nhưng sao giờ lại muốn đi, mà đi đâu, hắn có hình dung được đâu nhỉ.
Nghỉ hè rồi, hắn không biết mình phải làm gì, cảm thấy lạc….lạc lắm… giá như hắn đừng có suy nghĩ, giá như hắn đừng lớn, nhưng mà sao trốn tránh được, chuyện gì đến sẽ đến. Đối với hắn, mọi thứ đều trở nên khác đi, nhưng hắn không muốn thay đổi con người hắn, hắn muốn cười, một nụ cười thoải mái chứ không phải như bây giờ…
Có lần hắn đã đọc cuốn “Dare to fail”, hắn thấy hay lắm, mà không biết vô tình hay sao mà hắn đã cảm thấy mình fail nhiều rồi, nhưng hắn cũng đứng dậy được, hắn tin ở chính bản thân hắn, và hắn nghĩ rằng mình sẽ bị fail nhiều nữa, nhưng fail để mà đứng dậy chứ không phải là down luôn…hắn học được điều gì, có lẽ chính hắn mới biết được…
Nghỉ rồi, như vậy là hắn đã nghỉ rồi, với hắn, Đoàn đã xa, nhưng hôm nay tự nhiên lại nhớ lắm; đống kế hoạch, công văn đến, công văn đi…đã được sắp xếp cất gọn vào 1 góc, hôm nay hắn lại lôi ra, nhìn đó, cảm thấy nhớ và buồn lắm…mà có biết vì sao đâu.
Sáng nay hắn đã delay 1 kế hoạch mà hắn ấp ủ.., thay vào đó là 1 buổi sáng hắn mời mọi người đi ăn sáng, uống cafe… có lẽ hơi xa xỉ đối với lũ sinh viên như hắn. Cười nói vui lắm, nhưng hắn biết hắn đang buồn, giá như….
Hôm nay, hắn không muốn suy nghĩ nữa, hắn sẽ làm gì đây
DN buon chieu ni thoi nghe, chu buon hoai tau ko dam ra DN tham dai ca cua de dau 😉
đừng buồn,mọi chuyện rồi sẽ qua đi,hãy cười lên thì lòng mình sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.Tôi lun cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người bạn thân của tôi
xin lỗi nghe mi! Hôm qua mới đi về, hôm ni nằm chẹt bẹt. Phế người rồi
sếp ui, sao lại thế hả sếp, tất cả mọi thứ đều phải đến lúc kết thúc, có nhiều lắm những điều thú vị đang chờ ở phía trc, còi tin là sếp sẽ làm tốt như sếp đã làm đoàn, chả lẽ cuộc sống chỉ có làm đoàn mới thú vị thôi?
à, quên, cám ơn sếp vì bữa sáng, no ơi là no, vui nữa! Ko nhờ sếp thì chả biết bao giờ mới lại đi Mỹ An Viên!
@Chị Vân: Đà Nẵng chỉ buồn tí tẹo hôm nay thôi à, bữa sau ra Đà Nẵng em sẽ đón típ chị chu đáo (với điều kiện sư huynh cho đệ đi chơi với :D)
@Pé còi: làm Đoàn chỉ là 1 phần thôi của cuộc sống S mà thôi, giờ thiếu nên thấy nhớ nhớ à. Sắp tới chắc bận rộn lắm nên ko có thời gian để mà nghĩ về Đoàn đâu. He..bữa sau nhớ mời sếp đi ăn sáng và uống cafe nhé.
@Oanh: thank kiu con bạn thân of tui nha
@Hiếu: chán tụi pây quá, thèng P cũng ko thèm đi, rứa mà chẳng PM ta cái nào hết
MooN: thanks em nha, anh đang cố gắng nè, a ít khi hối hận lắm — ( vì hối hận cũng ko kịp :D)
Cố lên anh Sanh à, ko nên hối hận vì những gì mình đã quyết định 🙂