
Hôm nay lại đi chơi với mấy đứa bạn, lại vớ được một bài thơ hay, hay không những vì những vần thơ hay, mà hay còn là một bài thơ ghép được từ hai con người …
————-
Em thật vụng, động vào đâu cũng vỡ
Đổ cả lọ hoa, cốc chén trên bàn
Mười tám tuổi động vào tôi trai trẻ
Em lại làm đổ vỡ cả hồn tôi
Em chỉ vụng về trước mặt anh thôi
Trái tim nhỏ chợt run lên thật khẽ
Cơn gió nhẹ tình anh sao lạnh thế
Nát tan em, một cô bé dại khờ
he, thơ đó hổng phải do mình làm, nhưng phục mấy đứa bạn quá xá, thơ hay thơ hay
từ ngữ cũng mạnh bạo quá chứ nhỉ ^^ nhưng cái lối ví von như thế hay thiệt đó
bài thơ hay thật đấy S ơi !Q xin lỗi vì mấy hôm nay không fine cho lắm .Đừng giận hỉ ?có gì vài bữa tạ lỗi sau nhé!
@RIN: đọc bài thơ có cảm giác gì mới lạ phải không em, không quá mạnh bạo nhưng rất đáng yêu
@Quyên: ko sao, ko sao, anh yêu gần về rồi đó mừng ko kìa 😀
lau rui tao moi lai doc nhung van tho nhu the.tui no cung gioi htiet do chu.dat biet la con PHUONG!
@ Bé Vi: thơ đó do anh Khương và bé Phương làm đó em
@ Boo: bé P thì khỏi cần nói rồi, mama nó dạy văn mà lị ^_^
thơ tình ah?hay nhỉ?dân kỹ thuật mà cũng loãn moạn ghia ta!
Wa’ hay anh ơi.HjHj
bài thơ này hay quá! em còn tưởng ah Sanh làm chứ!