[44]

Thứ 5, giữa tuần, những ngày cuối tháng 02…

Thế là anh bước đi, anh không nói được gì nhiều ngày chia tay, anh cảm thấy rằng anh sẽ không đủ sức để yêu thêm nữa, ít nhất là lúc đó. Anh cũng biết chắc rằng nếu cho anh một lựa chọn, những tình cảm riêng tư anh sẽ gạt sang một bên, anh muốn tập trung cho công việc, học tập và sự nghiệp của anh, anh cần làm một cái gì đó đã…

Cũng lâu rồi anh ko được gặp lại cô bé đó, anh cũng đã hứa sẽ gặp lại một ngày nào đó, không biết cái ngày đó gần hay xa, nhưng cảm giác rằng anh bận rộn quá, và thực sự là như vậy, anh xoay thời gian của mình bên công việc, rồi học hành… thỉnh thoảng anh cũng biết chăm sóc những người thân yêu xung quanh mình…

Đối với anh lúc này, thời gian là một thứ gì đó quý báu, anh nâng niu quý trọng nó như những gì anh đã từng thương yêu nhất. Và tình yêu anh dành cho thời gian đã được hiện thực hóa bằng những công việc, những bài học anh thích thú. Anh đã thay đổi một số thứ, dĩ nhiên cũng còn rất nhiều khó khăn nhưng anh tin anh làm được. Và ít ra cho đến lúc này, anh đã làm tốt tất cả, anh vẫn kiểm soát được mọi chuyện, kể cả những lúc anh stress.

Anh khác mọi người, và mọi người cũng khác anh. Con đường anh lựa chọn không giống những người khác, anh ưu tư, suy nghĩ nhiều hơn…. Anh vẫn cười, mọi người cũng chỉ thấy vậy mà thôi…

Với anh, cơ hội, thử thách, nghề nghiệp, học hành có lẽ là những thứ anh cần, anh nỗ lực, anh phấn đấu…

Có người khuyên anh đừng như thế, có lẽ sợ anh sẽ bất ổn, nhưng không, anh là vậy, vẫn ổn đấy chứ.

Viết dùm, để ngày mai anh lại đi tiếp, con đường đó…

4 Responses

  1. còi đọc entry này lần thứ 2, lần đầu đọc xong, cảm giác như mình có thể vượt qua tất cả – như sếp đã vượt qua “ngoạn mục” đó thôi! Lần thứ 2 đọc nó, còi đang cảm thấy yếu đuối và mệt mỏi nhiều hơn kiểu như người ta cầm 1 ly nước trong tay quá lâu ngày vậy đó, có ai đó bên trong luôn miệng bảo rằng, mình ko thể làm được!
    Chẳng có ai mong đợi 1 ngày sẽ viết entry giống thế này phải hông sếp? Cũng chẳng có ai mong chờ một ngày lại cảm thấy thế này hoặc thế kia, nhất là chẳng muốn trải qua những cảm giác xấu như bây giờ! Nhưng cuộc sống là thế, phải đi, phải tiến tới, phải thay đổi, phải đấu tranh, phải thế này rồi lại phải thế kia … Mệt mỏi đến mức khiến người ta chỉ muốn ngã gục xuống, thôi ko đấu tranh, ko tranh cãi và cũng chẳng muốn làm gì, muốn nằm dài ra rồi chẳng nghĩ gì nữa …
    Sếp nì, dĩ nhiên là còi cảm thấy sẽ ko giống sếp cảm thấy, chỉ biết rằng có gì đó có thể share được, mặc dù như sếp nói – và còi thấy đúng – sếp khác mọi người và mọi người khác sếp! Ai cũng cần target, và chỉ cần đạt được target, người ta sẽ hạnh phúc! Liệu trong những target đó có thể ko có target cho tình yêu được ko sếp nhỉ – ko có tình yêu và người ta vẫn hạnh phúc – hạnh phúc trọn vẹn? Bởi bất chợt người ta có cảm giác “ko đủ sức để yêu thêm lần nữa …”

  2. còi đọc entry này lần thứ 2, lần đầu đọc xong, cảm giác như mình có thể vượt qua tất cả – như sếp đã vượt qua “ngoạn mục” đó thôi! Lần thứ 2 đọc nó, còi đang cảm thấy yếu đuối và mệt mỏi nhiều hơn kiểu như người ta cầm 1 ly nước trong tay quá lâu ngày vậy đó, có ai đó bên trong luôn miệng bảo rằng, mình ko thể làm được!
    Chẳng có ai mong đợi 1 ngày sẽ viết entry giống thế này phải hông sếp? Cũng chẳng có ai mong chờ một ngày lại cảm thấy thế này hoặc thế kia, nhất là chẳng muốn trải qua những cảm giác xấu như bây giờ! Nhưng cuộc sống là thế, phải đi, phải tiến tới, phải thay đổi, phải đấu tranh, phải thế này rồi lại phải thế kia … Mệt mỏi đến mức khiến người ta chỉ muốn ngã gục xuống, thôi ko đấu tranh, ko tranh cãi và cũng chẳng muốn làm gì, muốn nằm dài ra rồi chẳng nghĩ gì nữa …
    Sếp nì, dĩ nhiên là còi cảm thấy sẽ ko giống sếp cảm thấy, chỉ biết rằng có gì đó có thể share được, mặc dù như sếp nói – và còi thấy đúng – sếp khác mọi người và mọi người khác sếp! Ai cũng cần target, và chỉ cần đạt được target, người ta sẽ hạnh phúc! Liệu trong những target đó có thể ko có target cho tình yêu được ko sếp nhỉ – ko có tình yêu và người ta vẫn hạnh phúc – hạnh phúc trọn vẹn? Bởi bất chợt người ta có cảm giác “ko đủ sức để yêu thêm lần nữa …”

  3. chỉ cần biết khi bước đi a ko quá nặng nhọc để cảm thấy mệt mỏi và cũng đừng quá nhẹ nhàng để mọi thứ vụt trôi.. chúc may mắn^^

Leave a Reply to idoclo Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.