gửi hồn
theo gió lênh đênh
theo mùa trăng mãi dâng đầy trong tôi
trăng đi trăng đến rồi trăng về
bao mùa sóng gió trăng vẫn cười lạ ghê
gió kia ơi hỡi lạ lùng
đi rồi đi mãi chẳng cùng trăng kia
sớm hôm gió bỗng lạnh lùng
hóa thành cơn bão cuốn đời trôi đi
trôi đi nhẹ gánh thời gian
mà hồn vẫn đọng tương tư ưu sầu
sầu nào tôi ngả vào đâu
chuốc bình rượu thuốc cho tôi say mềm
uhm, say thì ta sẽ quên thôi
quên đi những cái ưu tư bất cần
……………
hì, anh viết thôi nhé, đừng làm theo những j anh viết 🙂
Lúc sầu anh ngả và em,
Đừng mang bình rượu chuốc cho say mềm :*
Hì, sẽ nhớ…
Lúc sầu anh ngã vào em 😛