Thật sự những lúc có anh bên em, em vui lắm chứ! Em cứ mệt mỏi, giận dỗi rứa thôi còn đỡ hơn nhiều là những lúc phải một mình, ko biết nói cùng ai. Lúc a nắm tay em, em thấy đỡ lắm chứ! Lúc a cứ ở bên dù em bảo là em mệt, em ko thích cái này cái kia nhưng thực ra em đang vui lên đó chứ…
Em có buồn vì anh ko? Cũng có chứ! Lúc em mệt nằm ở nhà cả ngày, thấy anh online em cứ onl rồi off mấy lần mà cũng ko thấy a trả lời, em buồn mà ko biết nói làm sao, chỉ một chút quan tâm thôi mà sao thấy khó, và thật ko biết nói làm sao vì nói ra thấy mình ích kỉ, anh còn nhiều việc để lo, còn học hành, đủ thứ, em có quyền chi mà bắt a phải quan tâm chứ!
Anh làm được cho em rất nhiều, có anh ở bên em thấy mình vui hơn, thấy bình yên hơn, thấy hạnh phúc hơn … những điều đó không phải lúc nào em cũng thể hiện bằng nụ cười, cũng nói cho anh biết được, em nghĩ là anh hiểu điều đó!
Có nhiều điều em nói, nhưng như anh viết, em biết là anh chưa hiểu đúng những j em định nói … Nhưng thôi, để hiểu em cần có thời gian, nếu em cứ nói hết ra những điều em nghĩ, cứ nói cho anh biết, sẽ có lúc em thấy hình quá dễ dàng, và có cảm giác anh không còn muốn chinh phục em nữa. (cảm giác đó em đã cảm thấy rồi, nên đừng hỏi em vì sao, cảm giác tự nhiên sinh ra vậy thôi!)
Những lúc em lặng im, em ko trả lời tin nhắn, là lúc em không biết nên trả lời thế nào, nói giận anh cũng ko phải, nhưng nói ko buồn, thì cũng ko phải, nhưng ko phải buồn vì anh ko làm dc j cho em, mà là buồn vì đôi lúc mình còn lệch pha, thời gian, sự gần gũi sẽ giúp anh hiểu em hơn, cũng như em hiểu anh hơn, em nghĩ, mình có thể tiến xa, đi nhanh nhưng riêng chuyện hiểu nhau, cần phải có thg, và em cũng ko vội vàng bắt anh phải hiểu em ngay. Mỗi entry, mỗi chuyện em kể sẽ là cách để anh gần với suy nghĩ của em hơn, chỉ cần anh đừng áp đặt, hãy hiểu và yêu em như e vốn có, như vậy anh sẽ đỡ mệt hơn, mà em cũng hạnh phúc hơn, được ko anh?
Em biết là anh cố gắng giúp em, nhưng khi tâm trạng em ko tốt, em biết em không có đủ bình tĩnh để giữ ai đó bên cạnh mình, em biết nên chẳng dám để ai ở bên em cả… điều đó ko có nghĩa là a ko làm j cho em, nếu ko có anh, có thể em sẽ ko chỉ buồn chừng đó ngày, có thể em cũng sẽ vượt qua, nhưng nỗi buồn đó ko trôi đi, mà cứ ở mãi đó, khiến cho lần sau em còn buồn hơn lần trước, khiến em cảm thấy cuộc đời mình nhiều nỗi buồn hơn là niềm vui… em cảm ơn anh lắm chứ, có anh, em hạnh phúc hơn, nhưng không có nghĩa là ko buồn chút nào, và cũng ko phải lúc nào em cũng có dịp để nói với anh … khi giận dỗi, niềm kiêu hãnh lớn hơn tất cả, anh hiểu em ko?
Khi em buồn, nhưng vẫn để anh đọc blog của em, nghĩa là anh còn quan trọng trong cuộc sống của em lắm đó, nếu ai đó ko quan trọng với em, tại sao em lại phải để họ đọc được những dòng suy nghĩ của mình chứ?
Thật sự hôm nay em rất vui, nỗi buồn và rắc rối hôm qua còn đó, nhưng lòng em đã nhẹ hơn rất nhiều, nhẹ hơn vì biết a không giận em và ko phải bỏ rơi em như em đã nghĩ, nhẹ hơn vì em hiểu em không cô độc trước mọi vấn đề em sẽ gặp, nhẹ hơn vì em biết ngày mai, em sẽ vẫn có thể yêu anh, chăm sóc cho a, lo lắng cho anh …
Cảm giác vẫn chưa đủ, nhưng em không biết nói j hơn, thg sẽ giúp mình hiểu nhau hơn, lệch pha, ko hiểu nhau thì có rồi đó, nhưng nếu thật sự yêu nhau, em không tin mình ko thể hạnh phúc bên nhau …
em nghĩ mình còn nhiều điều chưa hài lòng về nhau (a—> e và ngược lại) nhưng em sẽ thay đổi, và chắc anh cũng vậy, nếu thật sự muốn nửa kia của mình hạnh phúc, phải ko anh?
Cảm ơn em….
Anh biết chúng mình cũng cần phải cố gắng nhiều nữa… Anh không bỏ rơi em được, và không có lý do gì để a xa em, có những lúc mình chưa được đồng pha, dần dần mình sẽ điều chỉnh em nhé. Những chuyện gì lo lắng, mình sẽ dần giải quyết được cả….
Anh yêu em, anh tin sau này mình là vợ chồng của nhau, anh dám chắc mình sẽ hạnh phúc….
Một lần nữa, cảm ơn em thật nhiều, anh hạnh phúc vì có em, bên em…
Anh yêu em… :* >:D<
Thật sự những lúc có anh bên em, em vui lắm chứ! Em cứ mệt mỏi, giận dỗi rứa thôi còn đỡ hơn nhiều là những lúc phải một mình, ko biết nói cùng ai. Lúc a nắm tay em, em thấy đỡ lắm chứ! Lúc a cứ ở bên dù em bảo là em mệt, em ko thích cái này cái kia nhưng thực ra em đang vui lên đó chứ…
Em có buồn vì anh ko? Cũng có chứ! Lúc em mệt nằm ở nhà cả ngày, thấy anh online em cứ onl rồi off mấy lần mà cũng ko thấy a trả lời, em buồn mà ko biết nói làm sao, chỉ một chút quan tâm thôi mà sao thấy khó, và thật ko biết nói làm sao vì nói ra thấy mình ích kỉ, anh còn nhiều việc để lo, còn học hành, đủ thứ, em có quyền chi mà bắt a phải quan tâm chứ!
Anh làm được cho em rất nhiều, có anh ở bên em thấy mình vui hơn, thấy bình yên hơn, thấy hạnh phúc hơn … những điều đó không phải lúc nào em cũng thể hiện bằng nụ cười, cũng nói cho anh biết được, em nghĩ là anh hiểu điều đó!
Có nhiều điều em nói, nhưng như anh viết, em biết là anh chưa hiểu đúng những j em định nói … Nhưng thôi, để hiểu em cần có thời gian, nếu em cứ nói hết ra những điều em nghĩ, cứ nói cho anh biết, sẽ có lúc em thấy hình quá dễ dàng, và có cảm giác anh không còn muốn chinh phục em nữa. (cảm giác đó em đã cảm thấy rồi, nên đừng hỏi em vì sao, cảm giác tự nhiên sinh ra vậy thôi!)
Những lúc em lặng im, em ko trả lời tin nhắn, là lúc em không biết nên trả lời thế nào, nói giận anh cũng ko phải, nhưng nói ko buồn, thì cũng ko phải, nhưng ko phải buồn vì anh ko làm dc j cho em, mà là buồn vì đôi lúc mình còn lệch pha, thời gian, sự gần gũi sẽ giúp anh hiểu em hơn, cũng như em hiểu anh hơn, em nghĩ, mình có thể tiến xa, đi nhanh nhưng riêng chuyện hiểu nhau, cần phải có thg, và em cũng ko vội vàng bắt anh phải hiểu em ngay. Mỗi entry, mỗi chuyện em kể sẽ là cách để anh gần với suy nghĩ của em hơn, chỉ cần anh đừng áp đặt, hãy hiểu và yêu em như e vốn có, như vậy anh sẽ đỡ mệt hơn, mà em cũng hạnh phúc hơn, được ko anh?
Em biết là anh cố gắng giúp em, nhưng khi tâm trạng em ko tốt, em biết em không có đủ bình tĩnh để giữ ai đó bên cạnh mình, em biết nên chẳng dám để ai ở bên em cả… điều đó ko có nghĩa là a ko làm j cho em, nếu ko có anh, có thể em sẽ ko chỉ buồn chừng đó ngày, có thể em cũng sẽ vượt qua, nhưng nỗi buồn đó ko trôi đi, mà cứ ở mãi đó, khiến cho lần sau em còn buồn hơn lần trước, khiến em cảm thấy cuộc đời mình nhiều nỗi buồn hơn là niềm vui… em cảm ơn anh lắm chứ, có anh, em hạnh phúc hơn, nhưng không có nghĩa là ko buồn chút nào, và cũng ko phải lúc nào em cũng có dịp để nói với anh … khi giận dỗi, niềm kiêu hãnh lớn hơn tất cả, anh hiểu em ko?
Khi em buồn, nhưng vẫn để anh đọc blog của em, nghĩa là anh còn quan trọng trong cuộc sống của em lắm đó, nếu ai đó ko quan trọng với em, tại sao em lại phải để họ đọc được những dòng suy nghĩ của mình chứ?
Thật sự hôm nay em rất vui, nỗi buồn và rắc rối hôm qua còn đó, nhưng lòng em đã nhẹ hơn rất nhiều, nhẹ hơn vì biết a không giận em và ko phải bỏ rơi em như em đã nghĩ, nhẹ hơn vì em hiểu em không cô độc trước mọi vấn đề em sẽ gặp, nhẹ hơn vì em biết ngày mai, em sẽ vẫn có thể yêu anh, chăm sóc cho a, lo lắng cho anh …
Cảm giác vẫn chưa đủ, nhưng em không biết nói j hơn, thg sẽ giúp mình hiểu nhau hơn, lệch pha, ko hiểu nhau thì có rồi đó, nhưng nếu thật sự yêu nhau, em không tin mình ko thể hạnh phúc bên nhau …
em nghĩ mình còn nhiều điều chưa hài lòng về nhau (a—> e và ngược lại) nhưng em sẽ thay đổi, và chắc anh cũng vậy, nếu thật sự muốn nửa kia của mình hạnh phúc, phải ko anh?
Cảm ơn em….
Anh biết chúng mình cũng cần phải cố gắng nhiều nữa… Anh không bỏ rơi em được, và không có lý do gì để a xa em, có những lúc mình chưa được đồng pha, dần dần mình sẽ điều chỉnh em nhé. Những chuyện gì lo lắng, mình sẽ dần giải quyết được cả….
Anh yêu em, anh tin sau này mình là vợ chồng của nhau, anh dám chắc mình sẽ hạnh phúc….
Một lần nữa, cảm ơn em thật nhiều, anh hạnh phúc vì có em, bên em…
Anh yêu em… :* >:D<