Buồn !

Tối nay trăng sáng, tròn trịa nhưng lòng buồn rười rượi, cứ ngồi đó, loay hoay chẳng biết làm gì cả, mail mở lên rồi tắt, kiếm bài nhạc nào buồn buồn cũng khó… chợt lúc này đâu đó vang khúc “Một cõi đi về”… và ta ngồi viết… mong trăng đừng sáng nữa, nhé trăng…

Ăn cơm tối xong, mở máy lên, thấy update bên fb có tin buồn của những đứa con Hòa Vang, biết tin Thầy mất, lòng buồn rười rượi, như cái lỗi của một đứa học trò bất hiếu… Thấy giận mình, giận ghê ghớm lắm, đã biết tin Thầy yếu từ tuần trước cơ, đã định họp mấy đứa cùng khóa để quyên góp và thăm Thầy, Hoa cũng đã tag mình, thằng Khương cũng đã cm trên face, Tem cũng đã post trên wall mình, chỉ có mỗi mình vô tình, đợi một thời gian thuận lợi cho mình mới tính chuyện… Đến lúc này, vỡ òa cay cay trong khóe mắt, mình đã thay đổi nhiều lắm rồi…

Nhớ lại lúc ngày xưa Thầy ít nói và trầm tính, nhớ những lúc con về thăm trường cũ tay Thầy nắm con thật chặt, tay cứ run run… Nhớ những lúc Thầy hỏi chuyện của con mà tay Thầy cứ nắm chặt không buông ra…

Thầy ơi, cho con xin lỗi….

Thầy ơi, Thầy an giấc vĩnh hằng Thầy ơi…

Tháng năm này, trăng buồn lắm…

One Response

Leave a Reply to em iu của anh Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.