This content is password-protected. To view it, please enter the password below.

2 Responses

  1. Cũng có lúc em thấy buồn, cảm thấy tự nhiên mọi thứ chán nản. Có thể ko phải là do anh, mà là do tâm trạng của em.
    Cũng có khi là do anh. Anh ko hiểu và ko chia sẻ. Hay anh nói những điều khiến em suy nghĩ.
    Nhưng có gì đâu, vui buồn hờn giận rồi chóng qua, a chỉ cần hỏi em vì sao là dc rồi. Em cũng ko bắt bẻ giận hờn như cô bé 16 tuổi hở tí là đòi chia tay mà.
    Cứ mỗi khi em buồn một chút, là anh tự trách mình. Nếu cứ như vậy, chuyện lớn chuyện nhỏ em đều ko dc buồn, cứ sống như búp bê sao?
    Và cách nói của anh, kiểu j cũng do anh … Nếu a thật nghĩ thế, thì thật tệ, chẳng lẽ anh thay đổi tất cả vì em sao?
    Nếu thật sự có chuyện j, thì luôn là chuyện của cả 2.

    Còn hôm nay, em hơi buồn vì anh nói anh thì ko dual, em thì dual, nếu thật cảm thấy khó chịu thì a có thể nói với em, còn ko thì đừng nói vậy, em có cảm giác a trách em.
    Anh cũng như em, rất dễ tự ái khi người khác góp ý, bảo thủ ko chấp nhận quan điểm giống mình. Em thì thay đổi để thích nghi, biết a ko muốn nghe thì lựa lời nói kiểu khác. Còn anh thì lúc nào cũng nói lời khó nghe. —> đọc đoạn này anh thấy khó chịu ko? Cảm giác của em cũng giống y vậy đó.

    Nhưng em ko sao, em đang lo lắng và em rất mệt mỏi. Nhưng em sẽ cố gắng, và sẽ ko sao. Em cũng ko giận a lâu, em cũng ko biết vì sao từ khi yêu anh em ko đỏng đảnh như vậy nữa. Và đừng lúc nào cũng tự trách mình, bởi vì khi anh nói lỗi tại anh, em biết anh ko có ý nhận lỗi đó thật lòng.

    Em yêu anh!

    1. hì, a cũng đoán đoán là như rứa, ^^ hii, xin lỗi xã iu nè ^^ mà lâu lâu như ri mới hiểu nhau hơn chứ bộ :*

      Anh yêu em nhiều lắm lắm >:D

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.