Cảm ơn bạn đã ghé thăm nhà của tôi…

Xin tự giới thiệu tôi tên là Sanh và mang họ Lê, đã hơn ba chục tuổi đầu, hồi xưa lúc mới đi làm mấy anh chị cùng cơ quan hay gọi tôi là Canh Su (đọc ngược: Cu Sanh); lúc ở nhà thì bà ngoại, ba má, chị 2 hay gọi tôi là “cu” nên tiêu đề của blog này mới có tên như thế. Hiện nay tôi đang sinh sống tại Hà Lan cùng với bạn đời của mình từ khoảng cuối năm 2014. Cho đến thời điểm này (và mai sau này nữa), việc tôi (may mắn) cưới được một người vợ thông minh, hiểu tôi rất nhiều có lẽ là thành tựu lớn nhất của cuộc đời của mình.

Tôi được sinh ra tại thành phố đáng sống nhất Việt Nam (ít ra theo báo chí và bạn bè tôi nói là vậy, chứ tôi thấy thành phố hình như ngày càng trở nên”chán sống” thì phải) trong một gia đình theo đúng tiêu chuẩn công-nông-binh (bà ngoại tôi là nông dân, ba tôi là bộ đội, má tôi là công nhân). Tôi sống chung với gia đình từ nhỏ cho đến trước khi tôi qua Hà Lan nên sâu thẳm trong tôi (có lẽ) là một người rất nhiều tình cảm. Đón cái Tết truyền thống đầu tiên xa nhà, tôi đã không che giấu được những cảm xúc thật của mình (cho dù tôi mang cung Bọ Cạp, ^_^), tôi đã khóc qua Facetime khi nói chuyện với nhà. Tôi quen với những ngày giáp Tết là những hôm tôi tự trang trí, làm đẹp và làm sạch bàn thờ gia tiên của nhà tôi từ những năm tôi còn bé tí. Tôi còn nhớ như in những năm đó bố tôi không bao giờ có mặt ở nhà vào giờ phút giao thừa vì phải trực cơ quan, tôi cũng không bao giờ có ý niệm đi ra ngoài để xem pháo hoa với bạn bè, giao thừa với tôi là dành cho gia đình. Mãi sau này khi tôi tốt nghiệp đại học thì bố cũng về hưu nên tôi có thể dành thời gian để đi chơi tối giao thừa với đám bạn, nhưng thường là 10 giờ tối tôi đã về nhà.

Tôi làm những công việc sửa chữa máy tính giúp cho bạn bè, người thân… từ những năm đầu đại học, rồi tôi có việc làm ổn định từ giữa năm học thứ tư, cho đến trước khi qua Hà Lan thì tôi đã có gần 6 năm gắn bó với VDC3 tại Đà Nẵng. Với những va chạm trong cuộc sống trong những năm đầu của tuổi đôi mươi, tôi dần nhận thức được rằng đời không như là mơ, những điều tôi cho là không đúng thì nó trở nên đúng một cách lạ thường, người ta quen với những lời sáo rỗng, những lời nói dối trắng trợn. Phải chăng một cuộc sống công bằng, tình đồng chí chỉ có trong những bài giảng và sách giáo khoa mà thôi. Tôi (may mắn) được đi nhiều nơi và có cơ hội gặp lãnh đạo một số công ty Nhà nước, một số sở ngành tại Đà Nẵng, Huế, Phú Yên, Quảng Ngãi, Khánh Hòa…. và cũng được chứng kiến nhiều thứ “hay ho” theo nghĩa trắng cũng như đen, và đương nhiên tôi cũng đã (phải) thích nghi với cuộc sống đó.

Trước khi qua Hà Lan sống, tôi cũng đã có vài ba lần tự túc đi nước ngoài bằng số tiền cày được từ những năm đi làm, tôi thấy nhiều thứ tuyệt vời ở các nước mà quê hương mình không có. Sau này quen với cuộc sống ở Hà Lan, quen với môi trường, con người, đi lại, ăn ở nơi đây, có khi đêm đêm nằm ngủ tôi lại gác tay lên trán mà nghĩ rằng giá như quê hương mình được như thế, dù chỉ là một phần.  Tôi nghĩ, đến một ngày (có thể rất xa) nào đó, Việt Nam sẽ (phải) thay đổi mà thôi, không bằng cách này thì cũng sẽ là cách khác. Tôi dành thời gian để đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn về cuộc sống và tri thức nhân loại, càng ngày tôi càng thấy mình dốt thêm ^_^

Blog này trước đây tôi dùng để viết linh tinh (kể cả từ thời Yahoo 360 tôi cũng lưu ở đây) về mọi thứ trên trời dưới đất, nhưng bây giờ tốt hơn tôi nên dành để viết về những trải nghiệm đáng quý trong thời gian tôi ở Hà Lan này. Dấu chân tôi đã đặt đến Trung Quốc, Campuchia, Malaysia, Singapore, HongKong, Bỉ, Luxembourg, Pháp, Đức, Séc, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha, Italy, Vatican, Hà Lan…, tôi mong các nước tôi đã qua sẽ ngày càng nhiều thêm, để tôi được sống, được đi, được trải nghiệm, được chia sẻ với một nửa đời mình. Tôi chỉ mong ước một ngày nào đó, ước mơ của chúng tôi sẽ thành hiện thực, có thể còn xa. Mong ước cũng chưa đủ, tôi phải xắn tay áo lên mà làm thôi…

Cập nhật tại Schiedam, tháng chín năm hai không mười tám.

Your comments

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.